Nhật ký cô dâu trẻ chương 23 và 24
21:33 - Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015
Nhật ký cô dâu trẻ chương 23. MÌNH CÓ MỘT EM BÉ
6g tối
Hình như cái
gì đó bắt đầu rậm rựt trong bụng. Nó tăng dần, tăng dần từ đằng lưng đau lại. Mẹ
ơi, hình như con bắt đầu chiến đấu này.
8g tối
Vừa khéo, cả
phòng đứa nào cũng bắt đầu đau. Góc này cuộn tròn trong chăn nhăn nhó. Góc kia
bám trụ cột căng màn run rẩy. Ngoài cánh cửa, mình và cái Phương cố đi nốt những
bài đi bộ cho con chóng tụt. Đau theo cơn nên lúc nào rộn ràng là lại vội đứng
áp vào tường. Hết, lại đi bộ. Đau gì mà cứ như giả vờ ấy.
Mình ăn được
nửa suất cơm chàng mang vào thì không thể tiếp tục. Đúng là có thế này mới
thương mẹ đẻ xưa kia. Bà chị nào nói đến sinh con, ai cũng miêu tả khiếp lắm,
như vụ big bang động trời. Giờ mình mới thấm nhuần. Những sinh linh bé nhỏ đang
thúc giục thời gian nên ra sức quẫy đạp. Và có lẽ vì thế mà cái đau này khác hẳn
bất cứ sự đau đớn nào khác. Mẹ chồng mình mô tả: đau như giời ù.
10g tối
Bác sĩ khám
nhận bảo là đã mở hai phân. Mừng te tua. Chắc đêm nay là đẻ thật. Họ bảo mình
khuân bình nước vào phòng trong nằm máy nghe tim thai. Nằm mãi, nằm mãi chỉ tổ
ê lưng, chẳng thêm được phân nào. Chàng lúc ấy mới từ nhà ra, sẵn sàng đêm nay
ngủ lại Hilton, nhìn quanh phòng không thấy vợ đâu cả. Chàng nhắn tin: “Em trốn
viện đi đâu à?”. Nhưng chắc các bà bầu khác ở lại phòng cũng nói cho chàng biết.
Tệ thật, không tin tưởng vợ gì cả.
12g đêm
Cơn đau đã bắt
đầu quá sức tưởng tượng. Nắm chặt hai thành giường, tay mình run lên vì cố ngậm
miệng không gào ra thành tiếng. Nhìn thấy chàng cứ trợn tròn to mắt ở cửa sổ đứng
nhìn, tự dưng mình phát cáu. Phòng chờ trở nên sôi động hẳn, đứa nào cũng ôm cột,
ôm cửa, ôm giường. Chỉ chờ hết cơn đau, mình vội vàng thu xếp đồ đạc chuyển ra
cửa sổ cho chàng. Phòng khi đi đẻ không quay lại phòng nữa. Chưa kịp chuyển,
cơn đau lại lới. Mình ngồi bệt không dậy nổi, chàng cằn nhằn, mình gằn mắt nhìn
chàng căm hận rít lên cáu từng câu từng chữ:
- Thằng kia,
có im đi ngay không?
Cả đám mấy
ông chồng đang bu đầy cửa sổ cười rúc rích, chỉ có chàng im phăng phắc.
1g sáng hôm
sau
Cố đi bộ cho
chóng hết cơn ác mộng này. Đi rồi lại dựa tường. Dựa tường rồi lại đi. Bặm môi
lại để đi. Cố an ủi mình bằng ý nghĩ: đi nhiều cho chóng đẻ nào, mấy đứa kia cứ
lăn lộn trên giường, chúng nó sẽ còn lâu.
Khám nhận.
Bác sĩ bảo
chỉ mở một phân. Ô hay, vừa nãy hai phân cơ mà? Mình bò lên giường làu bàu:
- Chỉ vì đi
bộ mà mất toi một phân. Biết thế nằm lăn lộn còn sướng hơn.
Bác sĩ tiêm
cho một mũi kích thích vào đùi. Đau nhớ đời, hét lên ôi trời ơi rồi mình phải tự
bám tường mà đi khập khiễng về phòng. Y tá họ mắng: To mồm! sợ họ thật.
Chồng cái
Phương ra hiệu nhắc vợ đi bộ tiếp. Từ phong khám nhận về, nó cũng hét lên giận
dữ:
- Bộ, bộ cái
gì, lại giảm một phân đây này. Hồi nãy mở ba phân, giờ lại nghe bảo còn hai
phân. Bực cả mình.
3g sáng
Đau quá,
mình ôm chặt lấy cái Phương khóc. Nó an ủi, vỗ về và dìu mình sang phòng đẻ. Mấy
cô y tá gỡ mình ra khỏi cô bạn, không gỡ nổi. Khổ thân nó, vừa đau lại vừa dỗ
dành mình. Mình vẫn chưa mở thêm được phân nào, nên lại bị gí vào nằm cái máy
nghe tim thai. Đến giờ thì không thể chịu được nữa, mình bắt đầu gào to. Bà bác
sĩ lớn tuổi bảo:
- Cô đừng có
gào to thế, cố chịu đựng đi. Mọi thứ đều phát triển tốt mà. Cứ bình tĩnh.
- Mình vẫn cứ
gào khóc.
- Ô hay, cái
cô này hay nhể. Cô có biết cái giường cô nằm ngày xưa tôi sinh con cũng nằm
không? Tôi cũng đau lắm chứ, nhưng tôi phải bặm môi chịu đựng, không kêu một tiếng
nào để làm gương cho bệnh nhân.
- Hu … hu …
vì cô là bác sĩ. Cháu thì chịu thôi, cháu không im được, cháu chết mất.
Thế rồi mình
gào. Cơ địa mỗi người mỗi khác, cũng là đau đẻ, tất nhiên sẽ có người đau nhiều
hay đau ít hơn. Mình vốn dĩ bình thường bị ốm đau cái gì cũng khổ sở lắm rồi,
giờ còn bị mắng nữa, làm sao mà nhịn được chứ. Trong đầu mình lo lắng, tự đặt
ra câu hỏi:
- Chết dở rồi,
làm thế nào bây giờ, làm thế nào cho em bé ra khỏi bụng mình bây giờ. Trời ơi
là trời, lần sau mà cho đẻ nữa thì có cho tiền cũng chịu. Sao mình lại khổ thế
này. Cùng hưởng sung sướng như nhau, sao lại chỉ có mình chịu đau đớn thế này?
Chẳng có ai người thân bên cạnh thế này, trời ơi là trời!
Mình vẫn gào
thét, mấy chị đang nằm theo dõi tim thai ở giường bên cạnh cứ nhìn. Chắc mình
cũng làm các chị ấy hoang mang. Các bác sĩ bỏ ra ngoài hết. Chỉ còn các bác sĩ
thực tập. Họ đứng nhìn mình, người khoanh tay, người chống nạnh. Chắc họ đang
xem khỉ không mặc quần, dang hai chân lên giá đỡ, bụng bị trói vào cái máy nghe
tim thai, gào thét quằn quại.
- Này chị,
chị mà kêu nữa là chúng tôi mặc kệc chị đấy.
- Bác sĩ ơi,
em đau lắm, em có kêu một tí thì bác sĩ cũng để em kêu chứ. Bác sĩ thương em,
bác sĩ là đàn ông làm sao hiểu được. Em đẻ đứa đầu mà, đã bao giờ em đau thế
này đâu.
Mình kể lể
như để vớt lấy tình thương còn sót lại trong những sinh viên thực tập. Nhưng họ
nhìn nhau và bỏ ra phòng ngoài. Hình như họ đang cười đùa, trò chuyện và bổ cái
gì ra để ăn thì phải.
Nửa đêm mà,
trực thế này họ cũng vất vả lắm. Mình đau đẻ mà còn buồn ngủ nữa là họ. Chẳng biết
chàng ở bên ngoài như thế nào.
- Ối giời
ơi, cứu tôi với.
- Có chuyện
gì thế.
- Em đau lắm
bác sĩ ơi. Bác sĩ cho em mổ đẻ đi, em chết mất.
Các bác sĩ
thực tập chạy vào phòng mà trong tay vẫn còn cầm miếng xoài xanh. Tiếng bíp bíp
từ máy đo tim thai kêu dồn dập. Mình thấy hoa hết cả mắt, toàn thân run lên cầm
cập. Đau đã đành, giờ mình còn không hít thở được nữa. Mình có cảm giác như mũi
bị cái gì đó chặn lại, ngực bị đè đá, không thể thở được.
Bác sĩ trực
chính cuối cùng cũng chạy vào làm mấy miếng xoài nhét vội vào túi áo blouse. Lạ
thật, sao mình vẫn để ý đến mấy chi tiết ấy nhỉ, món khoái khẩu của mình có
khác. Chàng mà biết chắc giận mình lắm. chết đến nơi mà còn nghĩ đến ăn chứ
không nghĩ đến chàng. Ôi, trời ơi!
- Thở đi!
- Thở mạnh
lên nào! Thở đi cho con nó thở với chứ!
Bác sĩ vừa
hét lên vừa ấn bụng mình xuống, tay thọc vội vào cửa ra của em bé để kiển tra.
Hình như mình đang không thở được làm cho em bé bị thiếu oxy. Vì vậy mà máy báo
tim thai rối rít báo động. Mình càng thở, càng cố thở lại càng run lên bần bật.
Không nhấc nổi xương lồng ngực lên, mũi như bị đá đè.
- Bác sĩ ơi,
cho em đẻ mổ đi, em không chịu nổi nữa đâu.
- Thở đi
nào, cô không thở là em bé thiếu oxy lên não đấy. Cố lên, gần sáng là đẻ thôi.
Ôi trời ơi,
bây giờ là 3h30 sáng rồi, gần sáng là bao giờ đây. Mình nghe thấy bác sĩ quay
ra thì thầm với đám thực tập: “Tiêm cho ba mũi kích thích từ chiều tối đến giờ
rồi, chọc vỡ ối cách đây hai tiếng rồi, sao giờ vẫn chỉ mở có hai phân nhỉ?”. Vậy
là mình mất hết tinh thần. Mình nắm chặt hai tay vào mép giường sắt mà toàn
thân vẫn run lên bần bật. Chẳng biết đau đẻ được miêu tả bằng lời văn như thế
nào, nhưng phải công nhận bà nào cũng khiếp sợ là đúng thôi.
Cuối cùng
các bác sĩ cũng đồng ý cho mình mổ đẻ. Trong cơn đau tận cùng trái đất, chàng
cũng được cho vào để thay quần áo cho vợ, nhìn vội nhau rồi mình bị ẩn đi.
Chàng đứng ôm đám quần áo và bình nước, xa dần, xa dần.
…
Dàn đèn của
phòng phẫu thuật bật cái bừng. Tất cả mọi người giống nhau hết thảy, kín mít.
Chỉ có khác nhau cái mắt lộ ra thôi. Mình được dìu lên bàn mổ. Cái bàn nhỏ tí,
nằm lệch ra là rơi khỏi giường. Có hai phần dôi ra để trói tay vào đó.
- Nào, nằm
nghiêng nào, cong người lại, không được nhúc nhích nhé. Để gây tê cột sống nào,
động đậy lệch ra là chết dở đấy.
- Bác sĩ ơi,
cháu đau lắm, cháu không yên được đâu, bác sĩ giữa cháu hộ cháu với.
- Ừ, được.
Ông bác sĩ
cười rồi giữ chặt mình. Một khi đã đau đẻ rồi thì tiêm thêm cái gì đó vào cột sống
nữa cũng chẳng thấy đau gì nữa, giờ chỉ như muỗi đốt biển số xe mà thôi.
Toàn thân
mình bắt đầu ấm dần. Từ thắt lưng trở xuống chỉ có cảm giác tê ấm. Bức màn căng
lên chắc là cho bệnh nhân khỏi hết hồn. Nhưng mọi thứ lại được soi rõ qua cái
chùm đèn trên nóc giường mổ. Mình sợ bị ám ảnh. Mình mệt nên chẳng cố để nhìn.
Mình nhắm mắt mơ màng, chỉ còn tiếp cười nói của các bác sĩ.
Mười lăm
phút sau…
Mình cảm nhận
em bé được lấy ra trong sự hân hoan của kíp mổ. Chẳng biết có phải không vì ai
cũng bịt mặt và cũng vì mình hân hoan. Cái bụng mình vẫn đang tiếp tục được
khâu nhưng em bé đã được chùi cọ và quần tã xong rồi. Cô y tá bế ra cho mình
xem mặt. Trời ơi, con tôi đây ư? Bao cố gắng nhìn căng cả mắt để thấy mặt con
trong ảnh siêu âm giờ con đã ở trong chăn bông kia ư?
Một cô bé mắt
to đen láy, mũi chấm trắng, đầu hói nh ông nội nhìn chầm chậm xung quanh, cái
tay nhỏ tí xíu ròi ra khỏi chăn quờ quào.
Niềm hạnh
phúc ứa trào ra nước mắt. Mình đã là mẹ. Và mình có một em bé.
- Nào, giờ
ngủ đi. Mai tỉnh dậy thì ở phòng hậu phẫu rồi đấy.
Ông bác sĩ vỗ
vỗ trìu mến vào má mình nhắc nhở. Mỉm cười, cố nhắn nhủ:
- Vâng, cháu
cũng buồn ngủ lắm rồi. Nhưng bác sĩ ơi …
- Cái gì thế?
- Đừng quên
cái kéo nào trong bụng cháu đấy nhé!
- Ơ, cái con
này, sao lại nói thế?
- Cháu nói
đùa thôi mà.
- Nói đùa
cũng không được nói thế. Nghe rõ chưa.
- Vâng, thưa
sếp.
Mình được
chuyển sang xe đẩy, trần nhà bắt đầu chuyển động như băng chuyền, tiếng bánh xe
rầm rập đều đều như lúc ở phòng chờ đẻ mình vẫn nghe. Nhìn ngược trần nhà một
tí ti rồi mình cũng ngủ mất.
Một trang mới
bắt đầu.
Nhật ký cô dâu trẻ chương 24. VÌ SAO ANH LẤY EM
Khi mới được
chàng yêu, mình đã hỏi:
- Vì sao anh
yêu em?
- Anh cũng
chẳng biết.
- Chẳng biết
thì lao tâm khổ tứ làm gì? Sống không có mục đích à?
- Anh cũng
không biết.
Lúc tán tỉnh
nhau ai chẳng đẹp. Mọi ấn tượng trong lòng đều có gắn đá kim cương hết cả. Đến
luôn câu hỏi thách thức chàng cũng chỉ gãi đầu gãi tai. Chàng nhẫn nhịn, hiền
lành và chỉ biết cười xí xóa.
Thế rồi lấy
nhau, cho dù vì mục đích gì đi nữa, cho dù vì tác động bên ngoài như thế nào
chăng nữa, cho dù yêu hay như thế nào đi chăng nữa, mình vẫn hỏi:
- Vì sao anh
lấy em?
Lần thứ nhất
hỏi, lúc ấy là khi chàng bảo:
- Em à, mẹ
đi xem ngày rồi đấy. Mẹ bảo tháng 11 này chúng mình sẽ cưới. Em thấy hay không?
- Lạ kỳ
chưa, bên họ nhà anh lại có người mới mất à?
- Đâu, có ai
mất đâu.
- Thế sao mẹ
lại cho cưới?
- Em nhớ dai
thế, anh cũng chịu. Thầy bây giờ lại nói khác. Thôi mà, anh không lấy em là anh
cũng chẳng lấy ai đâu. Em đừng như thế, anh chết đấy.
- Vậy thì …
anh chết đi.
Chàng ngồi
thụp xuống, cái mặt nhăn nhúm như bị cói gặp trời mưa. Mình ức, sau một năm rồi
vẫn ức, nhưng nhìn chàng cũng thấy động lòng. Mình ngồi xuống cỏ cạnh chàng và
hỏi: “Vì sao anh lấy em?”.
Chàng lặng lẽ
nhìn xuống đất, nhổ cỏ. Đám cỏ vô tội cứ bị phạt dần theo tay chàng. Kiểu này
sáng mai Công ty Công viên cây xanh phải trồng cây khác đến phát ốm đây. Chàng
lí nhí trong miệng:
“Vì anh yêu
em”.
…
Lần thứ hai
mình hỏi khi hai đứa cãi nhau vì tiền: Lại là tiền. Đồng tiền bát gạo thường
không đi sóng đôi với tình yêu, trách nhiệm vợ chồng hay cái gì lãng mạn đại loại
khác. Nhưng không có nó, chắc chắn không có những thứ kia bền lâu. Lương nhân
viên ít ỏi của mình không đủ gánh lấy cái thúng đựng sự sống của hai đứa. Những
kế hoạch, dự định và lo toan của chàng đều được xếp vào vòng bí mật. Chẳng đưa
cho vợ đồng nào nhưng cũng chẳng nói rõ cho nhau hiểu là vì sao. Hỡi thế giới
đàn ông, ai chẳng biết lúc nào các anh cũng cho rằng mình là người làm việc trọng
đại, tốt hơn hết phụ nữ không nên dính vào. Nhưng đôi khi cùng đắp chung một
cái chăn thì cũng nên tâm sự với nhau một tí. Âu cũng là tỏ sự tin tưởng và cần
nhau.
- Anh, hôm
nay có bao nhiêu tiền em dồn hết để nộp tiền ăn cho mẹ rồi. Mai đi làm em còn
đúng 50. 000 đồng trong ví.
- Em đúng thật
là…
“chẹp!”
chàng nhăn mặt tỏ ý khó chịu, bất đồng, không cảm thông hay giải quyết vấn đề.
Chàng nhăn nhó qua từng câu nói:
- Em đưa cho
mẹ làm gì, đã hết tháng đâu mà đưa. Đã hết tiền lại còn đưa. Để từ từ có lương
đã chứ.
- Nhưng công
ty em hôm nay có thông báo nợ lương hai mươi ngày nữa. Mà tháng nào em cũng đưa
cho mẹ đầu tháng. Hôm nay đã là mồng mười rồi.
- Mồng mười
thì đã sao. Ai bảo em đưa mà em đưa? Đưa rồi mà hôm nay vẫn ăn cơm rau đấy
thôi. Kiểu này mẹ lại thua hết tiền chứ gì?
- Anh buồn
cười thật đấy – mình cũng bắt đầu cáu, giận dỗi và gắt – Anh đi tối ngày. Anh
có biết em ở nhà một mình ra sao mà nói em thế. Anh có biết hôm nay anh chưa đi
làm về, mẹ lên phòng mình nằm kềnh ở đây này – mình đập tay xuống giường kể lể
– Mẹ thở dài: “Ối giời ơi! tháng này có vẻ … chậm lương nhể”. Nếu anh là em, em
đố anh không vội vàng vơ vét khắp các túi mà nộp đấy. Anh chẳng vợ quá mà ngã vật
ra ngất ấy chứ.
- Thì kệ mẹ,
bảo chúng con chưa có lương chứ sao.
- Anh nói thế
mà nghe được à. Mẹ có đẻ ra em đâu mà biết thương em. Anh cũng có nói với mẹ là
không nuôi nổi vợ đâu mà mẹ biết thương em. Em sống ở đây xa lạ như lạc đường,
giờ anh còn nói với em vậy à?
Câu chuyện
có vẻ như càng ngày càng bế tắc, luẩn quẩn và gay gắt. Mỗi một lời nói là một lần
làm tổn thương nhau. Mỗi giây phút cãi cọ là một giây phút cách xa nhau hơn.
Mình chỉ muốn nói cho bõ tức, còn chàng sẵn tay cái gì là ném luôn. Mình càng
ngoạc to mồm cho bõ. Ở đây chỉ có mình chàng, mình mới dám như thế nên đổ dồn hết
tất thảy. Còn chàng cho đi tong cái điện thoại. Hình như chàng bắt chước phim
Hàn Quốc.
- Anh lại
còn giở trò ném nữa à? Sao không kiếm cái gì rẻ rẻ mà ném. Ném cái điện thoại
mai lấy tiền đâu ra mà mua.
- Cô im đi.
Đừng có lắm mồm.
- Im ư? Anh
nghĩ lại cho kỹ rồi trả lời em nhé: Vì sao anh lấy em?
- Chẳng vì
cái gì cả. Vì tôi… ngu!!!
Sốc, mình
như vỡ òa. Câu nói có dao thì phải. Nó đâm thẳng vào trái tim đang sôi sục vì kế
sinh nhai chứ đâu phải sôi sục vì tình yêu. Bao nhiêu nhọc nhằn đi làm công ăn
lương từ sáng đến chiều, bao nín nhịn những người lạ để thuận hòa trên dưới. Cuối
cùng cũng vì chữ NGU của chàng. Mình ức quá, xông tới đá chàng một cái vào
mông. Mình hét lên:
- Anh ra phường
mua đơn về điền đi, tôi ký. Giờ không phải viết nữa đâu, có mẫu sẵn rồi! Tôi
cũng chẳng thiết. Tan thì tôi cho tan luôn.
Giá như trước
đó một hai ngày chàng biết kể cho mình vài điều về những dự định hay tí ti về
công việc mà chàng đang đi tối ngày. Giá như cho dù chàng không kiếm được những
đồng tiền hay để dồn cho một thứ gì đó, mình cũng biết nó ở chốn nào tí chút
thì đã không bất mãn như thế. Lời nói mềm như gió nhưng có khả năng giết chết
người. Quan văn đi ra trận chỉ bằng lời nói cũng đánh được hàng vạn quân.. Giờ
thì trong đầu những kẻ nóng giận có còn ai biết là mình nói gì nữa đâu.
Các cụ dạy:
“Lời nói chẳng mất tiền mua – Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Nhưng đâu có
ai học nổi cái tinh cao võ luyện đó trong lúc cáu giận, chỉ muốn gào lên cho bõ
thôi. May quá, phòng có độ cách âm tốt. Không thì bố mẹ chàng đã xông lên lót
lá chuối đuổi mình ra khỏi nhà rồi. Ai bảo dám chống đối lại trai làng Đông. Thế
là con voi bị tổn thương và cái ao bèo ít nhiều khi đá ném xuống cũng kêu đánh
tủm, sóng nước dập dềnh, ào cả lên mặt ao. Chẳng biết thế giới đàn ông, lúc ấy
chàng nghĩ gì.
…
Lần thứ ba
mình hỏi khi ngồi ở ghế hàng chờ trong bệnh viện. Vừa hôm qua ăn đầy hai tháng
con gái, hôm nay đã phải gửi vộ con cho bà nội để tất tưởi đến đây ngồi chờ. Có
bao nhiêu tiền tích cóp để đẻ, giờ lại để lo tiếp cho bố mình. Bố phải nằm lại
viện. Bệnh viện có cái tên rùng mình: Viện K. Cầm tờ giấy xét nghiệm còn thơm
mùi mực: “K hạ họng” và lắng nghe diễn giải của bác sĩ, mình chỉ thấy ù ù.
Trong đầu mình là một bản đồ sao vội vàng vạch hướng. Đi vay tiền để kịp nộp viện
phí. Ngổn ngang kế hoạch và chán nản. Còn ba tháng nghỉ đẻ chưa có thu nhập
nào, chàng vẫn bí mật với những lần đi tối ngày, những xa vời mờ mịt làm mình
chán nản. Lấy quần áo mặc ra ngoài đường để lao tới cô dì chú bác vay tiền mà
không có nổi cái nào. Vừa đẻ xong, làm sao mặc được.
Người to như
cái thùng nước vo. Mình bỏ lại xấu hổ, mặc vội quần áo bầu, chẳng kịp kiêng
khem gì, đầu trần chạy ra chú xe ôm đầu ngõ bắt đầu cuộc hành trình.
Con người ta
chỉ giúp tình giúp nghĩa, giúp lời giúp hỏi thăm, chứ nói đên tiền thì lại là vấn
đề khác. Nói đến tiền là thâm tâm lại mách bảo: “Liệu nó có trả được cho mình
hay không? Bao giờ nó trả?”. Cũng phải thông cảm, nghèo thì toàn gặp người
nghèo thôi. Người giàu thì khó gặp lắm, chưa biết chừng lại bảo người giúp việc
ra báo không có nhà ấy chứ. Bao giờ giàu sẽ lại có những người giàu xung quanh
thôi.
Hai đứa ngồi
cạnh nhau lâu rồi mà không nói gì. Mình biết chàng lo cho bố, nhưng cũng sợ căn
bệnh của bố. Mình cảm thấy ánh nhìn biết thở dài của chàng, mình tự ái. Ung thư
của bố không di truyền, do bố hút thuốc lá từ hồi hai mươi tuổi đến giờ thôi.
Song chắc chắn từ giờ mỗi lần sang nhà bố mẹ vợ, kiểu gì chàng cũng ghê ghê. Ấy
vậy mà mình cô đơn quá, mình cần có ai nói với mình là mọi sự sẽ qua. Mình muốn
ngồi sát bên cạnh chàng, gục đầu vào vai chàng mà tìm chỗ dựa. Nhìn sang chàng,
mình thì thầm:
- Anh, giá
như ngày ấy anh lấy ai khác thì đã không phải ngồi đây.
- Thôi nào,
ngồi dịch vào với anh nào.
Chàng kéo
mình xích gần, vỗ vỗ vào vai mình thì thầm lại:
- Bố ổn rồi,
không sao đâu, còn 15 phút nữa là ra khỏi phòng phẫu thuật thôi. Chú Bảo cũng
đang trên đường lên rồi. Ở đây nhà mình có người quen mà, lo gì.
- Anh ơi –
mình quệt tay lau nước mắt và nước mũi như đứa trẻ bị bỏ lại sau trò chơi trốn
tìm – Vì sao anh lại lấy em chứ?
- Vì em khóc
xấu nhất trần đời.
Mình chùi nước
mắt bằng cánh tay còn ghi đầy số điện thoại của những họ hàng dự định tới để
vay mượn. Vừa sụt sịt vừa đấm chàng:
- Đúng là đồ
dở hơi.
Chàng ơi, đến
giờ em vẫn chưa tìm được câu trả lời vì sao chàng lấy em. Nhưng em biết vì sao
em lấy chàng.
Vì chúng
mình có cãi vã đến đâu đi chăng nữa, chàng cũng không chấp em mà chịu làm lành
trước cho êm ấm. Em cũng như em gái chàng, được dỗ dành, kiêu tí thôi nhưng
trong lòng cũng mát mẻ lắm. Không ai nói và không phải ông đàn ông nào cũng biết
sự thật phụ nữ gây sự âu cũng chỉ là mong được dỗ dành yêu thương.
Vì chúng
mình trái tính trái nết nhau nhưng các cụ bảo như thế là bù trừ. Nếu cả hai đều
biết mà dung hòa nhau, hi sinh cái tôi một chút thì cuộc sống sẽ bình yên hơn.
Vì em hay
quên nên ngủ xong một giấc là quên đã dỗi chàng như thế nào. Chàng cũng đỡ phải
dỗ dành nhiều mà già néo đứt dây.
Vì em thích
pha cho chàng những cốc trà đặc biệt do em tự nghĩ ra những đêm chàng làm việc
khuya. Em thích nhìn ánh mắt bất ngờ của chàng chiếu vào ly nước sóng sánh. Nào
là trà hoa cúc đun với đường phèn, nào là trà lipton pha với ba quả ô mai mơ,
nào là trà sữa có rắc chút bột ca cao lên trên bọt sữa bông xốp, vân vân và vân
vân.
Vì đã trót lấy
nhau rồi, cho dù chàng không bằng người khác, cho dù em chẳng là ai, nhưng cũng
nên yêu quý những cái mà mình đang có, mình sẽ thành người giàu sú sù sụ luôn.
Nhưng chàng
ơi, bao giờ em mới tìm được câu trả lời: vì sao anh lấy em?
Tác giả truyện nhật ký cô dâu trẻ : Nguyễn Thị Thu Hiền
Nguồn : Radio,internet
Tags :
Liên quan
Nháºn xét

